Một vòng quanh Tokyo (3)

Sau 2 bài hơi khô khan, lần này chúng ta sẽ đến với một thứ lãng mạn và thơ thẩn hơn một chút, đó là những con dốc và những bậc cầu thang, bài viết sẽ chỉ có một chương, được chia làm 2 phần để người viết có thể lan man về những câu chuyện bên lề không liên quan được nhiều hơn.

————————- 7. Những nếp gấp trong đô thị (1) ———————–

Empire of signs – cuốn sách được nhiều những học giả Nhật Bản rất yêu thích và trích dẫn mỗi khi cần phải nói về sự khác biệt với Nhật Bản dưới góc nhìn của người phương Tây.

Roland Barthes trong cuốn sách kinh điển 「Empire of signs」xuất bản năm 1970 đã miêu tả Tokyo là thành phố có chỉ có một trung tâm, nhưng trong trung tâm đó hoàn toàn trống rỗng. Tất cả đời sống rực rỡ của một siêu đô thị hàng chục triệu người đều xoay quanh một khoảng không im lặng giữa lòng thành phố – là nơi ở của một người mà chẳng ai biết mặt, cũng chẳng bao giờ gặp (ở thời điểm thập niên 60 của thế kỷ trước) – một khoảng không lớn nằm chính giữa đô thị, bẻ cong mọi tuyến đường hướng về phía nó. “The sacred nothing” – khoảng trống linh thiêng – trung tâm của Tokyo tồn tại như một khái niệm trong đầu của người dân, hơn là một không gian vật lý cụ thể như quảng trường hay nhà thờ tại các thành phố của phương Tây.

Mọi tuyến đường giao thông dù là trên cạn hay dưới lòng đất đều bị bẻ cong bởi chiếc “bùng binh” lớn nhất Tokyo này.
Hoàng Cung ngày nay nằm ẩn khuất sau một khu rừng, tránh xa khỏi tầm mắt của người dân. Những tòa tháp cao của lâu đài Edo đã không còn tồn tại để khẳng định sự thống trị, tính trung tâm như đã từng trong quá khứ

Cụ Maki Fumihiko – người thứ hai của Nhật đoạt giải Priztker, trong cuốn 「見えがくれする都市」xuất bản năm 1980 cũng miêu tả Tokyo như một thành phố thiếu khái niệm trung tâm, ít quan tâm đến tổng thể, kế thừa trung thực địa hình của Edo với vô vàn nếp nhăn「しわ」Shiwa và nếp gấp「ひだ」Hida – giống như váy của một cô gái vậy. Một cách ví von sinh động và dễ hiểu về địa hình của Tokyo.

Nếp nhăn và nếp gấp được Maki tinh giản từ hình ảnh của những con dốc và những vách đá dựng đứng – là địa hình điển hình tại khu vực đồi cao Yamanote của Tokyo

Khác với những thành phố nằm trên vùng đồng bằng rộng lớn của phương Tây, các thành phố và làng mạc ở Nhật được hình thành trên nền địa hình với hơn 70% là núi đồi, tỷ lệ những khu vực có thể xây dựng đô thị là 33%, so với 88%, 71% ,68% lần lượt của các nước Anh, Pháp, Đức. Chính những đặc điểm địa hình lắt léo và hiểm trở này đã tạo ra những luồng di chuyển liên tục bị bẻ gãy, khó có khả năng tạo ra sự trung tâm so với những vùng đồng bằng và bình nguyên phẳng lặng ở Châu Âu.

Nếp nhăn (Shiwa) – con dốc Nozokizaka ở quận Toshima, sẽ rất khó để nhìn thấy đâu là trung tâm (đặc biệt trong thời kỳ nhà cửa còn thấp bé) khi toàn bộ tầm nhìn đã bị chắn bởi con dốc
Đường số 458 nằm kẹp giữa 2 nếp gấp (con vực) tại khu vực Tabata – Tokyo. Đô thị Edo được phân tầng một cách tự nhiên theo phương thẳng đứng, và Tokyo thì tiếp nhận nguyên vẹn địa hình này vào đô thị hiện đại

Fumihiko Maki cho rằng, chính những đặc trưng không gian này của Tokyo và cũng như tại rất nhiều khu vực khác của Nhật đã tạo nên「奥の思想」oku no shisou – 「Tư tưởng hướng vào trong」, với mọi thứ dường như được sắp đặt và bố cục trong một không gian bất đối xứng với những đường di chuyển lắt léo để dẫn lối đi vào những không gian ẩn khuất bên trong. Hay nói cách khác, để đến được một điểm nhất định, chúng ta thường sẽ không thể đi bằng một đường thẳng một cách “trực tiếp” mà phải gián tiếp đi qua rất nhiều những scene (cảnh) khác nhau dần dần được bày ra trong quá trình đi đến điểm kết thúc (mà thường là không phải điểm kết thúc vì khái niệm điểm kết thúc khá mờ nhạt trong kiến trúc truyền thống Nhật Bản).

「奥の間」 – Oku no ma – “Gian trong” tại các căn nhà truyền thống của Nhật, để đến được căn phòng này người ta sẽ phải đi qua một hệ thống các sân vườn, hành lang và phòng ốc được ngăn cách bởi các tấm cửa trượt, sẽ không thể nào nhìn trực tiếp vào không gian này nếu không mở các không gian khác.
「奥の間」của gia đình Nishikawa tại tỉnh Shiga, sẽ mất một chút thời gian và vài lần chuyển cảnh để có thể đi được đến gian trong này.

Có lẽ lối tư duy không gian chuyển cảnh này đã góp phần hình thành nên cách thức kể chuyện của người Nhật, mà manga là một ví dụ hiện đại và sống động cho tư tưởng 「奥の思想」 này.

Cấu trúc chuyển cảnh trong từng trang truyện manga và cấu trúc chuyển đổi công năng trong mặt bằng nhà truyền thống của Nhật có sự tương đồng khá thú vị

Trở lại với những con dốc và những bậc cầu thang, trong luồng di chuyển không ngừng bị cắt xén trong đô thị đó, có một thứ duy nhất thống trị cảnh quan xung quanh, vượt ra khỏi sự thống trị của những công trình nhân tạo thể hiện quyền lực, không bị che giấu bởi bất cứ đoạn dốc hay con vực nào bởi quy mô to lớn và hùng vĩ của nó, tất cả mọi người bất kể dân đen hay vua chúa đều có quyền thưởng ngoạn nó một cách bình đẳng, biến nó trở thành nơi được tôn sùng nhất tại Nhật Bản và trở thành “trung tâm” thật sự của cả vùng Kanto, đó chính là núi Phú Sĩ.

Núi Phú Sĩ chụp tại thành phố Fujinomiya tình Shizuoka cuối thế kỷ 19, ở thời điểm này thật dễ để núi Phú Sĩ thống trị cảnh quan hoang xơ xung quanh bằng độ lớn hùng vĩ của nó. Mọi người đều bình đẳng trước núi Phú Sĩ, khiến nó trở thành một nơi thiêng liêng, tín ngưỡng thờ núi Phú Sĩ cũng là một trong những tín ngưỡng truyền thống và lâu đời nhất tại Nhật
Núi Phú Sĩ trong tranh thời Edo nhìn từ con dốc Chaya zaka, núi Phú Sĩ được khắc họa trong các bức tranh thời kỳ này đa phần được vẽ ở góc chứ ít khi được vẽ trực diện (trừ một số bức tranh tại Shizuoka nơi nằm gần núi Phú Sĩ hơn) vì địa hình nhiều đồi núi và con dốc cắt xẻ của Tokyo hiếm khi cho phép những cảnh vẽ trực diện xuất hiện
Núi Phú Sĩ ngày nay được nhìn từ con dốc Fujimizaka (dốc dùng để ngắm núi Phú Sĩ – có 16 con dốc như vậy tại Tokyo) gần ga Meguro qua rừng nhà cao tầng ở Tokyo

Tokyo có khoảng 740 con dốc (坂)trong đó Fujimizaka (富士見坂) – nghĩa là những con dốc để ngắm nhìn núi Phú Sĩ có số lượng là khoảng 16, còn những địa danh có gắn liền với cái tên Fujimi như nhà ga, cửa tiệm, những ngọn đồi nhân tạo … etc thì rất khó thống kê. Những người xây dựng đô thị có một ý thức rõ ràng trong việc định hình và giữ gìn những góc view về “trung tâm” hữu hình (núi Phú Sĩ) và trung tâm có phần vô hình (hoàng cung), kết quả của việc này là sự tồn tại của rất nhiều con dốc và ngọn đồi, cả tự nhiên lẫn nhân tạo có mục đích và tên gọi để ngắm núi Phú Sĩ (Fujimi).

Với sự ra đời của tín ngưỡng thờ núi Phú Sĩ, nhiều ngọn đồi nhân tạo (Fujizuka) đã được dựng lên bên trong đô thị để những người ít có cơ hội hành hương về núi Phú Sĩ có cơ hội trải nghiệm quá trình leo núi ở một phiên bản nhỏ hơn, đồng thời cung cấp một nơi thờ phụng ngọn núi cho người dân Edo. Ngày nay những ngọn đồi nhân tạo Fujizaka như vậy vẫn còn tồn tại trong đô thị Tokyo, và thường đem lại một cảm giác khó tả cho những người đến thăm (vì một ngọn đồi nhân tạo trong quá khứ đã hoà làm một với địa hình và trở thành một thứ tự nhiên trong hiện tại).

Những ngọn núi nhân tạo Fujizuka tái hiện núi Phú Sĩ trong lòng đô thị – một bức tranh vẽ vào thế kỷ 19 miêu tả Fujizuka ở khu vực Meguro
Fujizuka tại đền Naruko Tenjin tại Nishi Shinjuku tồn tại như một mỏm đất đầy cây cối giữa khu vực trung tâm hành chính của Tokyo
Khách đến thăm vẫn có thể tận hưởng cảm giác leo núi Phú Sĩ “fake” này, chỉ khác ở chỗ, điều chờ đợi chúng ta ở trên đỉnh sẽ không phải bốn tầng mây trắng mà là …
Bãi đỗ xe và mấy toà chung cư, và view về núi Phú Sĩ thì đương nhiên đã bị block từ lâu

Ngày nay với một đô thị hàng chục triệu dân với những dãy nhà san sát, sẽ thật khó để có thể nhìn thấy núi Phú Sĩ như những ngày xưa cũ, nhưng mỗi khi có dịp là ta sẽ luôn thấy nó lấp ló vào những ngày trời quang mây phía sau những tòa cao ốc. Ở thời mà còn có thể nhìn thấy nó rõ ràng từ hầu hết mọi vị trí trong thành phố, đặc biệt là ở tại những con dốc, sự tồn tại của núi Phú Sĩ giống như một người bạn luôn dõi theo ta hàng ngày vậy.

Núi Phú Sĩ nhìn từ Fujimizaka ở Nippori năm 1980
30 năm sau, vào năm 2010 các căn nhà mái ngói đã dần bị thay thế bới các căn hộ chung cư bằng beton, và góc nhìn về núi Phú Sĩ cũng dần bị thu hẹp
Cho đến khi nó chính thức bị chắn bởi một tòa nhà chung cư được xây dựng vào năm 2014.
Cần phải nói thêm rằng, khu vực Nippori có tốc độ đô thị hóa tương đối chậm ở Tokyo do có nhiều di tích lịch sử nên góc nhìn về phía núi Phú Sĩ mới có thể trụ được đến năm 2014
Công trình vẫn được xây dựng mặc cho những lời phản đối của những người dân trong khu vực

Okay, vậy là chúng ta đã biết được rằng, Tokyo có rất nhiều những con dốc và những bậc cầu thang, tồn tại chủ yếu ở khu vực đồi cao Yamanote, được xây dựng và quy hoạch với xu hướng hướng về núi Phú Sĩ, đồng thời tận dụng sự lắt léo của địa hình để “giấu” những công trình kiến trúc ra khỏi tầm mắt trực diện theo nguyên lý 「奥の思想」.

Tuy vậy, đặt ngôi nhà lên trên quả đồi bằng phẳng là một chuyện, di chuyển từ ngôi nhà này sang ngôi nhà khác, giữa sự nhấp nhô của những quả đồi lại là một câu chuyện khác. Thành phố Tokyo với dân số hàng chục triệu người đã xây dựng cho mình một hệ thống hạ tầng giao thông tinh vi và phức tạp để thích ứng với sự thay đổi liên tục về chiều cao này.

Hiển nhiên khi đối mặt với hình thái địa hình là những con dốc và bờ vực này, người ta thường có một vài lựa chọn:

・Một là mặc kệ cái sự dốc đó mà đâm xuyên qua nó nó bằng một con đường thẳng.

・Hai là đi men theo nếu nó không quá dốc.

・Ba là kết nối mọi thứ bằng những bậc cầu thang.

Và như thế chúng ta có một cách đại khái những dạng thức giao thông đặc thù của Tokyo.

・Một là mạng lưới đường cao tốc trên cao và tàu điện đâm xuyên qua đô thị – là cấp giao thông được ưu tiên và có vận tốc cao nhất.

・Hai là những con đường “bình thường” men theo nền địa hình ở trên mặt đất – là cấp giao thông thứ cấp phân chia các ô block dành cho các phương tiện cơ giới.

・Ba là những bậc cầu thang, những con dốc có độ dốc và quy mô không phù hợp cho sự di chuyển của các phương tiện giao thông – là cấp giao thông cuối cùng kết nối nội bộ các khu dân cư trong đô thị.

Như đã đề cập từ những bài trước, địa hình Tokyo được chia ra làm 2 khu vực, vùng cao Yamanote và vùng thấp Shitamachi, sự giao thoa giữa 2 vùng này đã tạo ra rất nhiều những con dốc và con vực – nơi luôn trở thành những bài toán thú vị cho các kỹ sư hạ tầng.
Tuyến tàu điện ngầm Ginza có điểm bắt đầu từ ga Shibuya nằm tại một vùng trũng thấp hơn so với những ga kế tiếp như Omotesando hay Gaienmae (tuy vậy vẫn thuộc vùng đồi cao Yamanote), trước khi đi xuống điểm cuối là ga Ginza ở vùng thấp Shitamachi
Nên cao độ khởi điểm của nó ngang với tầng 3 tòa nhà Tokyu để có thể làm phẳng tuyến đường đến các ga kế tiếp, đồng nghĩa với việc sân ga (platform) của tuyến Ginza sẽ nằm bên trong tòa nhà Tokyu (ảnh chụp vào 2012)
Sân ga của tuyến Ginza được đưa ra ngoài tòa nhà Tokyu vào năm 2019, điều này có thể là sự chuẩn bị cho việc tái xây dựng quy mô lớn của tòa nhà Tokyu trong tương lai. Ngoài ra như đã nói ở trên, vì Shibuya là một vùng trũng nên hầu hết các tuyến đường cao tốc đến khu vực này đều nằm trên cao như có thể thấy ở hình trên.
Trải rộng hơn tuyến Ginza, tuyến tàu Marunouchi chạy qua vùng địa hình gập ghềnh từ tây sang đông, vòng qua “bùng binh” hoàng cung và kết thúc ở ga Ikebukuro
Mặt cắt phóng đại sự chênh cao của toàn tuyến cho thấy sự tương tác với địa hình của tuyến tàu và sự tài giỏi của các kỹ sư thiết kế. Và để tiết kiệm, tuyến tàu điện ngầm này có cơ số lần ngoi lên trên mặt đất, đi qua các khu vực có nền địa hình trũng tương tự như tại ga Shibuya.
Điều này tạo nên sự giao cắt rất thú vị giữa không gian ngầm và trên mặt đất – tuyến tàu điện “ngầm” Marunouchi trồi lên trên mặt đất gần ga Yotsuya
Hay thơ mộng băng qua “thung lũng” (là đoạn lõm xuống do sông Kanda chảy qua) tại ga Ochanomizu
Đền Atago thuộc quận Minato nằm ở điểm địa hình cao nhất Tokyo, vì độ cao cộng với việc là một địa điểm tôn giáo linh thiêng nên đương nhiên việc bắc một con đường cao tốc lên phía bên trên là một điều cấm kỵ và lãng phí.
Nên sẽ dễ dàng hơn nếu ta đào một con đường ở bên dưới, vẫn còn tốt chán nếu phải đâm xuyên qua bên dưới một nghĩa địa.

Khi độ dốc vừa đủ cho con người sinh hoạt, những con đường được hình thành và những con phố được men theo, những con dốc trở thành một phần tất yếu trong đời sống đô thị ở Tokyo, khi giá một bất động sản bất kỳ tăng hay giảm phụ thuộc một phần vào việc đường đến căn hộ có phải leo dốc hay không.

Ở khía cạnh hạ tầng giao thông, một con đường bằng phẳng đương nhiên sẽ luôn là lựa chọn tốt nhất cho việc lưu thông và giảm thiểu những tai nạn đáng tiếc có thể xảy ra, với trình độ công nghệ của mình, đa số những con dốc ở Tokyo đã được làm mềm để thuận tiện cho việc lưu thông này, còn lại những con dốc có độ dốc lớn, đa phần thuộc về mạng đường nội bộ, trở thành phố đi bộ của một khu dân cư để hạn chế rủi ro về giao thông.

Kagurazaka – con dốc nổi tiếng ở phía đông ga Iidabashi với một con phố sầm uất bán toàn đồ linh tinh và mặt sau, hay mặt bên trong 「奥」khu phố chứa cả một thế giới những quán ăn thú vị của Tokyo
Mặt sau con dốc lúc Kagurazaka lúc lên đèn với những bậc cầu thang và những tấm biển mời chào của các quán ăn, cả khu vực là một 「奥」chờ được khám phá bởi những du khách khỏe chân.
Hinashi zaka (bên trái) là con dốc từ thời Edo ở quận Bunkyo, là một nhánh được tách ra từ một con dốc ngắm núi Phú Sĩ (bên phải).
tương truyền là ngày xưa nơi này cây cối mọc um tùm vô cùng rậm rạp, nên tên của nó có nghĩa là “không có mặt trời” (日無)
Ta có thể thấy sự phân cấp giữa đường nội bộ khu vực và đường giao thông cơ giới trên cùng một con dốc.
Dốc chuột (Nezumi zaka) cũng tại quận Bunkyo, tương truyền do hẹp đến mức chỉ có chuột có thể chạy qua. Và với độ dốc như thế này, đương nhiên nó tiếp tục được sử dụng như một đường nội bộ của khu dân cư.
Nhưng có lẽ danh hiệu con dốc nổi tiếng nhất Tokyo (hay cả Nhật Bản luôn) sẽ thuộc về Nogizaka, mặc dù hội tụ đủ cả 3 yếu tố: đâm xuyên, dốc, cầu thang nhưng nó vẫn chẳng đẹp chút nào.
Đơn giản vì đây là nơi đặt trụ sở của công ty âm nhạc Sony, là nơi nhóm nhạc Nogizaka46 – được công ty Sony đặt theo địa điểm của văn phòng – ra đời
Tương tự như hoàng cung hay núi Phú Sĩ, “con dốc” này chỉ để ngắm thôi chứ cũng không sờ được.

Cuối cùng là những bậc cầu thang. Hiển nhiên với một địa hình như vậy, những bậc cầu thang là phương pháp cổ xưa và hữu hiệu nhất để kết nối 2 điểm có độ chênh về chiều cao. Những bậc cầu thang này làm cho concept 「奥」trở nên phong phú hơn rất nhiều, vì cảnh vật nay không chỉ còn được giấu phía sau những khúc cua ngoặt theo phương ngang, mà còn ở phía bên kia con dốc cao theo phương đứng. Những điều thú vị nằm ở 「奥」sẽ được hiện ra một cách đột ngột và bất ngờ hơn, không từ từ và chậm rãi như khi ta đang leo dốc.

Cầu thang là một yếu tố khá phổ biến trong những bộ phim lãng mạn vì sự bất ngờ mà nó đem lại cho những cuộc gặp gỡ – Your name – một bộ phim nổi tiếng sản xuất năm 2016
Cũng giống như cầu thang “Joker” ở New York, cầu thang “Your name” dẫn lên đền Suga ở quận Shinjuku cũng nhanh chóng thu hút một lượng lớn khách du lịch đến đây chụp ảnh
Và làm meme
Những bậc cầu thang len lỏi bên trong đô thị gần ga Mejiro, chênh cao theo phương đứng và bẻ ngoặt theo phương ngang khiến chẳng biết điều gì sẽ chờ chúng ta ở sau khúc cua đó, làm cho việc khám phá đô thị Tokyo trở nên thú vị hơn rất nhiều
Hay ở tại mặt sau của khu phố sầm uất Shibuya, kết hợp với những công trình được “chồng lấn” ở đằng xa, sẽ không thể biết được sau những bậc cầu thang sẽ là cửa vào của công trình đó, hay một công trình nào đó ở thấp hơn
Cầu thang ma (Obake kaidan) ở quận Bunkyo, trông cũng giống như bao chiếc cầu thang trong khu vực dân cư khác, nhưng nghe đồn nếu vừa đi vừa đếm số bậc thì khi lên ta sẽ đếm được 40 bậc, còn khi xuống chỉ đếm được 39 bậc
Đền Kanda ở quận Chiyoda nằm trên một vùng đất cao khiến nó trông như đang nằm chồng lên sân thượng của các tòa nhà xung quanh, dù xung quanh các ngôi nhà cao tầng đã xây chùm lên khá nhiều, nhưng 2 lối tiếp cận – cầu thang đực (男坂) và cầu thang cái(女坂) từ xa xưa kết nối vùng dân cư bên dưới và đền Kanda vẫn còn sót lại đến ngày nay.
Cầu thang đực với số bậc chẵn (68) thì thẳng tắp và kết nối trực diện với sân đền dành cho thanh niên và những người khỏe mạnh
Cầu thang cái với số bậc lẻ (75) thì uốn lượn, thoai thoải và dễ đi hơn cho các bậc phụ lão, concept cầu thang đực cái khá phổ biến trong các đền thờ tại Nhật và nhiều các quốc gia Châu Á khác.
Ta có thể thấy cầu thang đực ở đền Kanda trong một bức họa thời Edo.
Với việc các ngôi đền thần đạo luôn nằm trên những ngọn núi cao trong đô thị, hình ảnh những cánh cổng Tori luôn gắn liền với những bậc thang ở phía sau, đặc biệt trong trường hợp của đền Atago như đã nói ở trên, ta chẳng thấy gì sau cánh cổng Tori ngoài cầu thang.
Cầu thang đực dốc 42 độ (tiêu chuẩn trong công trình xã hội là 35 độ) và cầu thang cái dốc hơn 36 độ không dành cho người sợ độ cao (và giày trơn)
Tương truyền có một người lính đã cưỡi ngựa, đi lên và xuống những bậc thang này để hái một cành hoa mận cho tướng quân Iemitsu đời thứ 3 và được tưởng thưởng rất hậu hĩnh, từ đó sinh ra phong tục đi lên và đi xuống những bậc thang này sẽ giúp cho người thực hiện thành công hơn trong cuộc sống.

—————————————————-

Lẽ dĩ nhiên, địa hình Tokyo không phải chỗ nào cũng lồi lõm như những ví dụ (có phần extreme) được nêu. Những con dốc, con vực và những bậc cầu thang là những khớp chuyển tiếp quan trọng giữa những vùng đất bằng phẳng trong quá khứ, nhưng khi đô thị đã phình to tới mức quá tải, những khớp nối này đã bị nuốt trọn và trở thành những không gian sinh hoạt thường ngày của người dân, có vai trò không khác mấy so với những con đường bằng phẳng.

Trong bối cảnh đó, các công trình hiển nhiên phải biến đổi để thích ứng với sự lên xuống và uốn lượn này. Tầng 2 trở thành tầng 1, vườn ở tầng trệt trở thành vườn trên mái, thứ kết nối 2 con đường giao thông không phải ngã tư mà lại là những bậc cầu thang etc… Nhờ vậy, những con dốc và những bậc cầu thang đã trở thành một trong những chủ đề rất quan trọng trong kiến trúc hiện đại Nhật, chúng ta sẽ xem những người dân Tokyo tạo dựng và xử lý không gian sống của họ trên nền địa hình dốc này như thế nào ở phần kế tiếp.

—– Tuan Nguyen Quang —–

Link của các bài viết trước
Phần 1: https://teocu.com/2021/04/25/mot-vong-quanh-tokyo-1/
Phần 2: https://teocu.com/2021/09/05/mot-vong-quanh-tokyo-2/

Đăng bởi Tuan Nguyen Quang

A hopeless observer wandering through the world

Bình luận về bài viết này